Xuân Về / Ông Đồ
XUÂN VỀ Quê người lữ thứ đón xuân qua Gió lạnh mưa buồn giọt lệ sa Chợ vắng người đi xuân có phải?! Đường trơ kẻ lại tết hay…
Tiếp Tục...XUÂN VỀ Quê người lữ thứ đón xuân qua Gió lạnh mưa buồn giọt lệ sa Chợ vắng người đi xuân có phải?! Đường trơ kẻ lại tết hay…
Tiếp Tục...Gã Ôm Đàn Bên sông cô tịch gã ôm đàn, Đò vắng lơi chèo đợi khách sang. Văng vẳng lời buồn theo sóng bạc, Chơi vơi đàn hận mấy cung…
Tiếp Tục...Mai xuân sang người về qua phố cũ Bến đò ngang trăng nước vẫn xuôi dòng. Gió tàn đông sắt se hàng liễu rũ Có còn ai cố quận đứng…
Tiếp Tục...MÙA ĐÔNG – MÙA NGỦ VÙI Mùa đông, xét cho cùng, không chỉ là một hiện tượng khí hậu, mà là một trạng thái của tồn tại. Nó không hiện…
Tiếp Tục...Nhiều đêm đông lạnh rét run trời Chuyện cũ đông nào cũng vậy thôi! Cứ vẩn lênh đênh thuyền lãng tử Còn hoài lặng lẽ bóng đơn côi Bâng khuâng…
Tiếp Tục...Năm mới không chỉ là một mốc thời gian, mà là khoảnh khắc vũ trụ tự điều chỉnh nhịp điệu của mình, để sự sống một lần nữa dâng trào,…
Tiếp Tục...Chót núi vào xuân mây hí lộng Có ta lau súng đón giao thừa Có nắng vàng mơ ngàn lá ngọn Mai rừng chẳng biết dậy mùa chưa Biêng biếc…
Tiếp Tục...Đêm nay, thành phố trôi qua trước mắt tôi như một sinh thể đang thở. Ánh đèn vàng nhỏ xuống mặt đường ẩm, kéo dài thành những vệt sáng nguội…
Tiếp Tục...HUẾ ƠI Ngồi nhìn để nhói tim đau Mênh mông biển nước đục màu tang thương Lệ rơi không kín nỗi buồn Ôi! xa xôi quá cội nguồn tôi…
Tiếp Tục...